Để buộc lòng níu giữ ngày bâng quơ. Chiều chao nghiêng với từng gợn nắng; chao nghiêng với từng áng mây nửa muốn bay, nửa muốn dừng. Phố lặng yên nhìn chiều: thẫn thờ và vô cảm, hững hờ và dửng ...
Có lẽ đã đến lúc tôi phải học cách thu mình lại, để lòng tốt dành đúng nơi đúng người. Nếu có điều gì khiến tôi trăn trở suốt mấy tháng nay thì đó là chuyện của Khải, người bạn thân mà ...